Khi bạn yêu một chàng trai đang trong thời kì đầu xây dựng sự nghiệp của riêng mình, bạn sẽ phải đánh đổi rất nhiều thứ, từ bỏ những ích kỉ , mong muốn của bản thân chỉ vì chàng trai ấy,... bớt đi những hờn dỗi, những đặc quyền mà con gái đáng được nhận,... để chàng có thể tập trung cho công việc của riêng mình và không tốn quá nhiều thời gian nghĩ cho bạn.
☛1. Bạn sẽ cảm thấy cô đơn nhiều hơn những cô gái đang yêu khác
Sẽ có những lúc, chàng bận rộn quá mà quên đi những cuộc hẹn trước giữa hai bạn, để bạn phải ngồi chờ đợi trong quán cafe một mình, hay lang thang một mình trên những con phố . Lúc ấy, bạn sẽ cảm thấy mình bị bỏ rơi và cô đơn biết mấy .
Hay những buổi chiều cuối tuần, bạn không được hẹn hò cùng chàng, không được nắm tay nhau đi dạo phố, không được cùng nhau đi xem phim hay cùng nhau đi ăn những món ăn ưa thích như những cặp đôi khác….
☛2. Đôi lúc bạn sẽ cảm thấy cô đơn ngay cả khi ở bên cạnh người đó
Những ngày mưa, hay những hôm cả hai đứa muốn đổi gió, bạn đến nhà chàng chơi, nấu những món ăn chàng thích,… nhưng chàng chỉ cắm mặt vào "cô vợ" máy tính yêu quý và dường như không quan tâm đến bạn . Hay những buổi đi chơi, chàng cứ nói về những chuyện "chẳng liên quan" gì đến chuyện của hai đứa, khiến bạn chỉ biết ngồi nghe, nhưng không hiểu gì thì những lúc ấy, bạn chẳng cảm thấy chán lắm hay sao?
☛3. Bạn sẽ lung lay suy nghĩ bởi những lời nói của bạn bè, gia đình về chàng
Khi yêu một chàng trai đang trong thời kì mới bắt đầu startup, hẳn bạn sẽ phải nghe không ít lời khuyên của bạn bè về người yêu mình:
- Biết nó thành công hay thất bại? Nó thất bại thì nó có nuôi nổi mày không?
- Nhìn người yêu tao xem, anh ấy không cần startup, anh ấy đi làm ở công ty, dưới bao nhiêu người, nhưng ít ra vẫn không để tao chịu khổ, có nhiều thời gian dành cho tao.
... Những lúc như thế, bạn sẽ cảm thấy đắn đo lắm về sự lựa chọn của mình.
NHƯNG
Một lúc nào đó ngồi lại, bạn hãy hiểu cho chàng, cho con đường mà chàng đang chọn. Con đường ấy đầy khó khăn thử thách khiến chàng phải bớt đi rất nhiều thời gian dành cho bạn nhưng nếu bạn vẫn quan tâm chàng, thì tình cảm chàng dành cho bạn sẽ ngày càng nhiều hơn thôi chứ không ít đi đâu, thật đấy! Thậm chí, sau này khi nhìn lại, chàng sẽ vô cùng biết ơn bạn khi đã ở cạnh trong những lúc khó khăn nhất của tuổi trẻ.
❝Tình yêu thật sự, không phải là những câu nói "em yêu anh" trống rỗng, mà là lúc bạn mỉm cười và nói "em tin anh" khi cả thế giới đều đang quay lưng với người yêu bạn.❞
Người ta thường nói, yêu là tin tưởng vào người mình yêu . Vì vậy, nếu bạn đang yêu thật sự, thì hãy tin tưởng chàng, vì một người đàn ông thật sự, sẽ không bao giờ muốn để người phụ nữ của mình phải chịu khổ đâu...
Có thể yêu một người đang trong giai đoạn startup, đôi lúc bạn sẽ cảm thấy nản chí, cô đơn, lạc lõng,... nhưng đừng quá buồn, hãy nghĩ đơn giản rằng chàng đang xây dựng tương lai cho hai đứa, rồi một ngày nào đó, chàng sẽ khiến bạn tự hào với bạn bè, với gia đình... Vì vậy, nên hãy cứ yêu đi. "Yêu là hi sinh tất cả cho người mình yêu". Cô đơn 1 chút thì có sao, chỉ cần trong tim họ, lúc nào cũng có chỗ của bạn là được rồi.
Trong cuộc sống không nên so sánh, một người lái chiếc xe Mercedes-Benz giá 4 tỷ, nhưng họ có thể vay ngân hàng tới 20 tỷ, cuộc sống của họ thực sự đang rất khốn đốn. Một người đi chiếc xe Volkswagen 500 triệu, nhưng họ có thể đang nợ ngân hàng tới 2 tỷ đồng, cũng đang ở trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng.
Một người đi chiếc xe đạp điện 6 triệu, nhưng họ vẫn có 60 triệu gửi ngân hàng. Họ sống một cuộc sống thảnh thơi.
Lúc 3 người gặp nhau ở trên đường, người đi xe đạp điện ngưỡng mộ người lái xe Volkswagen, người lái xe Volkswagen ngưỡng mộ người lái xe Mercedes-Benz, người lái xe Mercedes-Benz lại mong muốn có được cuộc sống thảnh thơi như người đi xe đạp điện.
Đây chính là thực tại trong xã hội, ai cũng có thể trở thành nô lệ của đồng tiền, nô lệ của cuộc sống! Người đi xe hàng tỷ không phải lúc nào cũng có thể vui mừng.
Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.
Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.
Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết dốc toàn lực của mình để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả …
Đời là bể khổ, bây giờ bạn không khổ, sau này sẽ càng khổ
Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên thì không có xuống, không có thấp thì không có cao, không có đắng thì không có ngọt.
Chỉ khi biết thế nào là mệt mỏi, thì mới cảm nhận được thế nào là an nhàn; nếm qua cay đắng thì mới biết thế nào là ngọt bùi. Nhân lúc đang còn trẻ, dũng cảm bước đi, nghênh đón phong sương gió mưa, tôi luyện bản thân, có thể độ lượng, có thể nhìn xa trông rộng, thì hạnh phúc mới đến.
Trên thế giới này ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn, nếu có giúp thì cũng chỉ là tạm thời. Rất nhiều người đã từng nếm thử “trứng luộc trong nước trà”, vỏ trứng nứt càng nhiều, thì trứng ăn càng ngon miệng. Tương tự như vậy, trong cuộc sống trải nhiệm càng nhiều, trắc trở càng nhiều thì sẽ càng có hương vị.
Khổ có thể giúp một người trưởng thành
Trứng gà bị vỡ do tác động từ bên ngoài là đồ ăn, bị vỡ do tác động từ bên trong thì chính là sinh mệnh. Cuộc sống cũng vậy, làm vỡ từ bên ngoài là áp lực, làm vỡ từ bên trong chính là trưởng thành.
Nếu bạn chờ người khác làm vỡ bạn từ bên ngoài, thì nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác; nếu bạn có thể đánh vỡ chính mình từ bên trong, như vậy bạn sẽ thấy rằng mình đã thực sự trưởng thành, cũng giống như là được tái sinh.
Nhìn thấy một con bướm đang giãy giụa muốn thoát ra khỏi cái kén, có người hảo tâm giúp nó thoát ra. Nhưng không ngờ rằng, sau khi con bướm thoát ra ngoài, nó lại không thể duỗi đôi cánh ra được, và cuối cùng thiệt mạng.
Giãy giụa chính là điều con bướm cần làm để trưởng thành, lúc đó bạn giúp nó thoải mái, nhưng sau này nó sẽ không có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách sẽ phải gặp trong cuộc đời.
Nếu bạn muốn hóa thân thành con bướm, thì bạn phải chịu đựng được nỗi khổ của quá trình giãy giụa ở trong kén, vậy thì mới có thể dang cánh bay cao được.
Trong cả cuộc đời, bạn phải tôn trọng bao nhiêu người, thì sẽ có bấy nhiêu người tôn trọng bạn.
Bạn tin tưởng bao nhiêu người thì sẽ có bấy nhiêu người tin tưởng bạn.
Bạn có thể giúp bao nhiêu người thành công, thì sẽ có bấy nhiêu người giúp bạn thành công!
Trên thế giới này, người giàu có nhất, thường là người vấp ngã nhiều nhất. Người có thể thành công là người mỗi lần vấp ngã, không chỉ có thể đứng dậy, mà vẫn có thể kiên trì tiếp tục bước đi.
St Nguồn Lê Thẩm Dương
Em đừng giận anh, vì anh đang khởi nghiệp.
Anh phải làm gì đó để chuẩn bị cho tương lai.
Đừng buồn anh nếu anh có hờ hững,
chẳng nhắn tin, chẳng đoái hoài gì em.
Anh cũng chẳng like, chẳng share những gì em viết.
Nhưng em biết mà, anh vẫn ở bên em.
Em à,
có bao giờ em tự hỏi.
Tương lai của hai ta sẽ là gì sau vài chục năm nữa.
Anh thì anh vẫn thường nghĩ,
khi về già ta sẽ đạp xe.
Sẽ rong ruổi trên khắp nẻo quê hương.
Ngắm nhìn cuộc sống mỗi buổi sáng vươn mình.
Thật tuyệt phải không em?
Nhưng,...
Chẳng thể nào có một tuổi già viên mãn,
với một tuổi trẻ hờ hững và lười biếng em ạ.
Không,...
Anh không chấp nhận để tuổi trẻ hoài phí như vậy.
Em đừng giận anh, anh phải lo việc lớn.
Em ơi,...
Thân làm trai chả nhẽ ngày tám tiếng,
ăn rồi ngủ, thủ thường thế sao em?
Chả nhẽ cứ gom cho đầy túi,
rồi vỗ ngực tự xưng danh.
Em thấy không?
Có biết bao người trẻ,
sáng phê, tối nhậu, nửa đêm ngôn tình...
Họ tê liệt để tuổi trẻ trôi qua như vậy đấy.
Trớ trêu thay, họ lại là người phán xét cuộc sống này.
Đêm ngày, họ gào rú đòi công bằng,
đòi Đất Nước phải trả ơn cho họ.
Có vẻ như là vậy.
Em đừng giận anh, sao anh hay hào sảng.
Giúp người sao chẳng chịu lo thân.
Em có hiểu không?
Ý nghĩa tột cùng của cuộc sống,
là vì người khác mà cho đi đấy em ạ.
Thật nực cười,
khi ta cứ mải miết đi tìm chân lý,
nhưng trong bụng lại lấp đầy nỗi oán than.
Không chịu mở lòng đón nhận nguồn vui mới.
Cứ tủn mủn tùn mùn chẳng giống ai.
Thôi em ạ,
đừng giận anh nữa nhé.
Cứ để anh lo việc nước việc nhà.
Để anh lo cả việc của hai ta!...
Em đừng giận anh, đừng giận anh.
Nguồn: eakar
Phim ngắn cảm động về tình yêu của một Thiên Bình ngốc ngếch
Cái tuổi dở dở ương ương khi yêu đương chẳng còn mang lại những điều mới lạ khi cảm xúc trong ta đã bắt đầu chai sạn và ngỡ ngàng nhận ra mình “già” mất rồi… Để giờ bạn bè ta cứ phải nhắc nhở hoài: “Già rồi, yêu thôi”.

Khi tuổi không còn trẻ nữa, khi tình yêu đi qua cũng chẳng thể lưu lại được những mộng mơ ngày nào, khi bản thân sắp tự đốt cạn hết chút nhiệt huyết còn sót lại trong cảm xúc, ít nhất hãy hết mình yêu một lần.
Bởi trải nghiệm tình yêu có khi nào là muộn đâu?
Như những người đã không còn trẻ, khoảng thời gian trưởng thành đã biến họ trở thành những con người khác. Cảm xúc thay đổi, lý trí thay đổi, và ngay cả suy nghĩ cũng thay đổi. Hoàn toàn không giống với những người trẻ, họ có một trái tim cứng cáp hơn, và có một quá trình lớn lên phức tạp hơn. Chắc hẳn không thể thiếu đau thương.
Thế nên, chưa nói đến yêu đương, ngay cả cảm xúc cựa quậy trong tâm hồn cũng dần dần trở nên chai sạn đi nhiều lắm.
Khi không còn trẻ nữa, khoang chứa tình cảm trở nên nguội lạnh, dường như ý thức tự động đóng lại để lười biếng không muốn chứa thêm bất cứ hình bóng nào nữa, cũng chẳng thể bận tâm nhiều đến việc yêu thương.
Khi không còn trẻ nữa, có quá nhiều việc phải làm, có quá nhiều mục tiêu phải phấn đấu, lại càng có nhiều trở ngại cần phải vượt qua. Những mối quan tâm nhộn nhạo đời thường xâm chiếm hết khoảng trống quý báu.
Chẳng còn chỗ để dành cho những cảm xúc yêu đương, còn thời gian thì cứ liên tục trôi đi chẳng hẹn trước, cơ hội bắt đầu một tình yêu cũng lặng lẽ mà lần lượt vuột mất, đến khi mỏi quá dừng lại thì bên cạnh mình chẳng còn ai nữa. Cảm giác đơn độc xuất phát từ đó, để rồi bất chợt sau đó lại ước ao có ai đó bên cạnh.
Đừng hiểu nhầm ý của tôi. Tôi nói không còn trẻ, không có nghĩa là đã già, càng không phải đã đi qua hết tuổi trẻ. Chỉ là cách nói tự trào phúng của chính những người đã vượt qua giai đoạn trưởng thành, và chững lại giữa bản lề lát cắt một phần cuộc đời. Những người mang trong mình vô vàn nỗi niềm, vô vàn nỗi ưu tư, vì đã vượt qua một thời gian dài và đối mặt với quá nhiều biến động để thoát kén.
Họ có thể vẫn còn trẻ về tuổi tác, nhưng tâm hồn thì đã không còn kịp trẻ nữa. Và họ đôi khi cứ tự an ủi bản thân rằng, tình yêu mãnh liệt chỉ ở cái độ tuổi ô mai vô lo vô nghĩ, rằng họ đã qua cái thời kỳ mà cả trái tim lẫn tâm hồn đều rạo rực những cảm xúc ngây ngô.
Nhưng không phải đâu, ai cũng vậy, ở tuổi nào cũng vậy, đến một lúc nào đó, trong một khoảng thời gian nào đó, nhất định sẽ cảm thấy khao khát yêu thương hơn bao giờ hết.
Hãy dang rộng cánh tay mà đón nhận tình cảm đi. Đừng để cảm xúc chết hết, đừng bỏ lỡ cho mình cơ hội tìm được người yêu thương thật lòng.
Bạn có thể 22 tuổi, 24 tuổi, 26 tuổi, thậm chí 30 tuổi cũng chẳng sao. Đừng vì bất cứ lý do gì mà trì hoãn thêm nữa.
Bạn có thể nói với tôi, rằng kể cả bạn muốn yêu nhưng đâu phải lúc nào cũng có cơ hội, bạn có thể nói với tôi rằng tình yêu đâu phải cứ muốn là được. Thực ra tình yêu dễ tìm lắm, chỉ cần bạn đủ tinh tế, đủ chân thành, đủ kiên nhẫn và tự tin để phát hiện ra nó.
Đừng vì đã không còn trẻ mà tự tước bỏ đi của bản thân mình quyền được yêu thương.
Đừng vì đã không còn trẻ mà để lý trí lấn lướt quá nhiều, cho rằng chẳng cần đến tình yêu mà cũng có thể hạnh phúc.
Đừng vì đã không còn trẻ mà lo sợ sẽ bị tổn thương mà không dám kiếm tìm, đừng sợ cảm giác tuyệt vọng mà cứ dần dà bỏ lỡ cơ hội.
Đừng vì đã không còn trẻ mà băn khoăn cái này, dè chừng cái kia, để rồi sau này nhìn lại mới thấy ân hận.
Đừng vì không còn trẻ mà khắc nghiệt với tình yêu.
Đừng vì đã không còn trẻ mà cố lừa dối bản thân để nhắm mắt đưa chân bước qua mọi cơ hội kiếm tìm hạnh phúc.
Bởi bạn biết đấy, xung quanh bạn còn có rất nhiều người yêu mến bạn. Họ chỉ ở quanh quẩn đâu đây thôi. Vậy nên những người không còn trẻ tuổi của tôi ơi, hãy lạc quan lên và yêu đi.
Còn điều gì phải chần chừ nữa đâu? “Già” rồi, yêu đi thôi!
Tuổi thanh xuân giống như cơn mưa rào. Dù cho từng bị cảm lạnh, bạn vẫn muốn được đắm mình trong nó lần nữa.
1. Sẽ có những người tốt hơn thay thế kẻ rời bỏ bạn
Mối quan hệ giữa người với người rất phức tạp và khó hiểu. Mỗi chúng ta đều có bạn thân nhưng cuối cùng lại trở thành người dưng. Chúng ta từng có mối tình tuyệt vời song rốt cuộc mỗi người một nơi…
Khi còn trẻ, bạn bè là một phần quan trọng trong cuộc sống. Họ là anh chị em, chiến hữu, tri kỷ, là những người bạn có thể sẻ chia sở thích, niềm vui, nỗi buồn.
Nhưng sự thật thường không như những gì bạn mong đợi. Đôi khi, những mối quan hệ bạn tưởng như không thể chia cắt cũng có thể chấm dứt vì một lý do hay hiểu nhầm nào đó.
Duy trì một mối quan hệ là việc không dễ dàng. Đối với người trẻ mới phần nào hiểu về các quy tắc và chuẩn mực xã hội, để làm được điều đó, thậm chí còn khó khăn hơn.
Một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng: Thời gian không chỉ dạy cho bạn về sự phản bội và dối trá, mà còn dạy bạn tin tưởng một người là điều khó đến thế nào.
Tuy nhiên, đừng vì từng bị phản bội hay bỏ rơi mà mất hết niềm tin vào người khác. Bạn nên suy nghĩ thoáng hơn rằng, bạn còn trẻ và còn nhiều người khác tốt hơn sẽ đến trong cuộc đời bạn.
Mỗi người đến hay đi đều có ý nghĩa nhất định, họ sẽ giúp bạn nhận ra giá trị của mình và những gì bạn mong đợi.
2. Bạn sẽ chẳng thể nhớ hết những điều ngốc nghếch mình làm
Nữ văn sĩ người Áo - Marie von Ebner-Eschenbach - từng viết: “Tuổi trẻ thì ta học, tuổi già thì ta hiểu”.
Bạn từng thi trượt vài lần. Bạn nói dối cha mẹ. Bạn thậm chí đánh nhau khi không thể hòa giải với ai đó. Bạn từng say rượu vì thất tình hay công việc không như mình mong muốn...
Đó là những điều bạn có thể trải qua khi còn bồng bột. Nhưng bạn nên cảm ơn tất cả vì điều đó giúp bạn trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn.
Bằng cách nào đó, tất cả mọi thứ hội tụ trong con người bạn nhìn thấy trong gương mỗi sáng. Bạn có thể thích hoặc không thích người đó, nhưng đó chính là con người bạn.
Nếu bạn không thích bạn của hiện tại, hãy cố gắng thay đổi để trở thành người hoàn thiện hơn, thay đổi từ chính những sai lầm trong quá khứ.
Nhận ra giá trị của tất cả khoảnh khắc ngốc nghếch và xấu hổ thật không dễ dàng, đặc biệt khi điều đó khiến cuộc sống bạn thay đổi. Nhưng cuộc sống là quá trình dài ở phía trước. Hãy bao dung với những lỗi lầm của bản thân và đừng ngại khi bị người khác chê cười.
Đó là những trải nghiệm quý giá của quãng đời tuổi trẻ trên con đường trưởng thành.
3. Những gì người khác nghĩ về bạn không quan trọng
Hầu hết chúng ta đều chịu áp lực với suy nghĩ “Họ sẽ nghĩ gì về tôi nếu...”. Có lẽ, bạn đôi khi vẫn bận tâm tới lời đánh giá của mọi người về cách bạn ăn mặc, những gì bạn làm, cách bạn cư xử và những người bạn giao du với... hàng nghìn thứ khác.
Nhưng nếu dành thời gian suy ngẫm, bạn sẽ nhận ra rằng con người đánh giá về nhau là điều hết sức bình thường. Đơn giản như ngay cả bạn, khi nhìn thấy gì đó khác thường hay thấy một người có hành động kỳ lạ trên đường phố, bạn cũng sẽ nói lên cảm nhận của mình về họ.
Và rất có thể 10 phút sau bạn sẽ quên luôn điều mình vừa nói.
Cố gắng chứng minh bản thân là điều khó khăn, đôi khi bạn e ngại những định kiến của người khác dành cho mình. Nhưng thật sự không mấy ai suốt ngày để ý và chỉ trích bạn vì họ còn bận rộn với vấn đề riêng của mình.
Nếu hiểu được điều này, mọi lo lắng sẽ qua đi. Bạn cũng sẽ nhận ra rằng, nếu ai đó dành quá nhiều thời gian để nói xấu bạn thì hoặc là họ ghen tỵ với bạn, hoặc cuộc sống của họ quá vô nghĩa đến nỗi phải giết thời gian vào việc để mắt tới những gì người khác làm.
Bạn thật sự không phải bận tâm và lo lắng về những gì người khác nghĩ về mình, vì cuộc sống là của bạn và mọi quyết định đều nằm trong tay bạn. Nếu bạn làm sai, đó là sai lầm của bạn, bạn tự chịu, chứ không phải ai khác.
4. Tuổi trẻ là thời gian tuyệt vời để khám phá bản thân
Khi tuổi trẻ qua đi, bạn sẽ không còn cơ hội để sửa chữa hay thay đổi những gì đã làm.
Là người trưởng thành, bạn có thể tự chủ về kinh tế, không phải chịu sự quản thúc của cha mẹ và làm mọi điều mình muốn. Nhưng những điều tốt đẹp thường có giá nhất định: cái giá của sự thực tế.
Chẳng bao lâu, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy áp lực với công việc, học hành, lập gia đình... Nghe có vẻ xa vời, nhưng mọi thứ sẽ tới rất nhanh mà đôi khi bạn không thể ngờ tới.
Khi đó, ở cương vị người đã trưởng thành, bạn thấy thú vị với cuộc sống mới mẻ. Nhưng cùng với đó, bạn sẽ có cảm giác giống như đã bỏ lỡ điều gì đó.
Có thể dưới áp lực của sự trưởng thành, bạn sẽ thấy mình không còn dám ước mơ và là chính mình. Bạn cũng không còn bất chấp cả thế giới để làm điều mình thích.
Bạn cũng nuối tiếc vì không còn tràn đầy năng lượng để làm những điều điên rồ, thức thâu đêm hay sống như không còn ngày mai. Bởi nhiệt huyết tuổi trẻ là món quà bạn chỉ được hưởng trong vài năm ngắn ngủi.
Chỉ khi còn trẻ, bạn mới không cần lo lắng về các khoản thuế hay chi tiêu mà thoải mái tận hưởng những giờ phút vui chơi bên bạn bè, người thân. Chính vì thế, hãy trân trọng từng phút giây tuổi trẻ, bởi thời gian không thể quay ngược trở lại.
5. Tuổi trẻ không phải khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời
Tuổi trẻ dễ kích động, mãnh liệt và rõ ràng hơn, nhưng sinh lực, sự bền bỉ, chiều sâu và sức tập trung đều không bằng được người từng trải”.
Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều tuyệt vời, không riêng gì tuổi trẻ. Nhưng không thể phủ nhận rằng, tuổi thanh xuân là món quà lớn nhất mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người.
Nếu không có những năm tháng ngô nghê tuổi trẻ, có lẽ sẽ không có cuộc sống trọn vẹn của ngày hôm nay.
1. Sẽ có những người tốt hơn thay thế kẻ rời bỏ bạn
Mối quan hệ giữa người với người rất phức tạp và khó hiểu. Mỗi chúng ta đều có bạn thân nhưng cuối cùng lại trở thành người dưng. Chúng ta từng có mối tình tuyệt vời song rốt cuộc mỗi người một nơi…
Khi còn trẻ, bạn bè là một phần quan trọng trong cuộc sống. Họ là anh chị em, chiến hữu, tri kỷ, là những người bạn có thể sẻ chia sở thích, niềm vui, nỗi buồn.
Nhưng sự thật thường không như những gì bạn mong đợi. Đôi khi, những mối quan hệ bạn tưởng như không thể chia cắt cũng có thể chấm dứt vì một lý do hay hiểu nhầm nào đó.
Duy trì một mối quan hệ là việc không dễ dàng. Đối với người trẻ mới phần nào hiểu về các quy tắc và chuẩn mực xã hội, để làm được điều đó, thậm chí còn khó khăn hơn.
Một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng: Thời gian không chỉ dạy cho bạn về sự phản bội và dối trá, mà còn dạy bạn tin tưởng một người là điều khó đến thế nào.
Tuy nhiên, đừng vì từng bị phản bội hay bỏ rơi mà mất hết niềm tin vào người khác. Bạn nên suy nghĩ thoáng hơn rằng, bạn còn trẻ và còn nhiều người khác tốt hơn sẽ đến trong cuộc đời bạn.
Mỗi người đến hay đi đều có ý nghĩa nhất định, họ sẽ giúp bạn nhận ra giá trị của mình và những gì bạn mong đợi.
2. Bạn sẽ chẳng thể nhớ hết những điều ngốc nghếch mình làm
Nữ văn sĩ người Áo - Marie von Ebner-Eschenbach - từng viết: “Tuổi trẻ thì ta học, tuổi già thì ta hiểu”.
Bạn từng thi trượt vài lần. Bạn nói dối cha mẹ. Bạn thậm chí đánh nhau khi không thể hòa giải với ai đó. Bạn từng say rượu vì thất tình hay công việc không như mình mong muốn...
Đó là những điều bạn có thể trải qua khi còn bồng bột. Nhưng bạn nên cảm ơn tất cả vì điều đó giúp bạn trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn.
Bằng cách nào đó, tất cả mọi thứ hội tụ trong con người bạn nhìn thấy trong gương mỗi sáng. Bạn có thể thích hoặc không thích người đó, nhưng đó chính là con người bạn.
Nếu bạn không thích bạn của hiện tại, hãy cố gắng thay đổi để trở thành người hoàn thiện hơn, thay đổi từ chính những sai lầm trong quá khứ.
Nhận ra giá trị của tất cả khoảnh khắc ngốc nghếch và xấu hổ thật không dễ dàng, đặc biệt khi điều đó khiến cuộc sống bạn thay đổi. Nhưng cuộc sống là quá trình dài ở phía trước. Hãy bao dung với những lỗi lầm của bản thân và đừng ngại khi bị người khác chê cười.
Đó là những trải nghiệm quý giá của quãng đời tuổi trẻ trên con đường trưởng thành.
3. Những gì người khác nghĩ về bạn không quan trọng
Hầu hết chúng ta đều chịu áp lực với suy nghĩ “Họ sẽ nghĩ gì về tôi nếu...”. Có lẽ, bạn đôi khi vẫn bận tâm tới lời đánh giá của mọi người về cách bạn ăn mặc, những gì bạn làm, cách bạn cư xử và những người bạn giao du với... hàng nghìn thứ khác.
Nhưng nếu dành thời gian suy ngẫm, bạn sẽ nhận ra rằng con người đánh giá về nhau là điều hết sức bình thường. Đơn giản như ngay cả bạn, khi nhìn thấy gì đó khác thường hay thấy một người có hành động kỳ lạ trên đường phố, bạn cũng sẽ nói lên cảm nhận của mình về họ.
Và rất có thể 10 phút sau bạn sẽ quên luôn điều mình vừa nói.
Cố gắng chứng minh bản thân là điều khó khăn, đôi khi bạn e ngại những định kiến của người khác dành cho mình. Nhưng thật sự không mấy ai suốt ngày để ý và chỉ trích bạn vì họ còn bận rộn với vấn đề riêng của mình.
Nếu hiểu được điều này, mọi lo lắng sẽ qua đi. Bạn cũng sẽ nhận ra rằng, nếu ai đó dành quá nhiều thời gian để nói xấu bạn thì hoặc là họ ghen tỵ với bạn, hoặc cuộc sống của họ quá vô nghĩa đến nỗi phải giết thời gian vào việc để mắt tới những gì người khác làm.
Bạn thật sự không phải bận tâm và lo lắng về những gì người khác nghĩ về mình, vì cuộc sống là của bạn và mọi quyết định đều nằm trong tay bạn. Nếu bạn làm sai, đó là sai lầm của bạn, bạn tự chịu, chứ không phải ai khác.
4. Tuổi trẻ là thời gian tuyệt vời để khám phá bản thân
Khi tuổi trẻ qua đi, bạn sẽ không còn cơ hội để sửa chữa hay thay đổi những gì đã làm.
Là người trưởng thành, bạn có thể tự chủ về kinh tế, không phải chịu sự quản thúc của cha mẹ và làm mọi điều mình muốn. Nhưng những điều tốt đẹp thường có giá nhất định: cái giá của sự thực tế.
Chẳng bao lâu, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy áp lực với công việc, học hành, lập gia đình... Nghe có vẻ xa vời, nhưng mọi thứ sẽ tới rất nhanh mà đôi khi bạn không thể ngờ tới.
Khi đó, ở cương vị người đã trưởng thành, bạn thấy thú vị với cuộc sống mới mẻ. Nhưng cùng với đó, bạn sẽ có cảm giác giống như đã bỏ lỡ điều gì đó.
Có thể dưới áp lực của sự trưởng thành, bạn sẽ thấy mình không còn dám ước mơ và là chính mình. Bạn cũng không còn bất chấp cả thế giới để làm điều mình thích.
Bạn cũng nuối tiếc vì không còn tràn đầy năng lượng để làm những điều điên rồ, thức thâu đêm hay sống như không còn ngày mai. Bởi nhiệt huyết tuổi trẻ là món quà bạn chỉ được hưởng trong vài năm ngắn ngủi.
Chỉ khi còn trẻ, bạn mới không cần lo lắng về các khoản thuế hay chi tiêu mà thoải mái tận hưởng những giờ phút vui chơi bên bạn bè, người thân. Chính vì thế, hãy trân trọng từng phút giây tuổi trẻ, bởi thời gian không thể quay ngược trở lại.
5. Tuổi trẻ không phải khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong cuộc đời
Tuổi trẻ dễ kích động, mãnh liệt và rõ ràng hơn, nhưng sinh lực, sự bền bỉ, chiều sâu và sức tập trung đều không bằng được người từng trải”.
Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều tuyệt vời, không riêng gì tuổi trẻ. Nhưng không thể phủ nhận rằng, tuổi thanh xuân là món quà lớn nhất mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người.
Nếu không có những năm tháng ngô nghê tuổi trẻ, có lẽ sẽ không có cuộc sống trọn vẹn của ngày hôm nay.
Cách đây 3 năm, vợ chồng chúng tôi thường xuyên xảy ra cãi vã. Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi bị khiển trách vì mắc lỗi trong công việc và bị điều xuống bộ phận khác. Lương ít đi, gánh nặng tăng lên khi cùng lúc đó con gái tôi vào lớp 1. Vợ tôi trở nên hay cáu gắt và cằn nhằn hơn còn tôi thì nóng tính hơn do lòng tự trọng bị sứt mẻ. Chúng tôi thường cãi nhau từ chập tối đến tận đêm, vợ vào phòng ôm gối nằm một mình còn tôi nốc cạn hết ly rượu này đến ly rượu khác.
Sau đó vợ tôi nghĩ ra cách bán hàng online để tăng thêm thu nhập. Thời điểm đó chưa có nhiều người bán hàng online trên facebook lắm nên việc kinh doanh của vợ rất thuận lợi. Kinh tế trong nhà cải thiện nên vợ chồng cũng bớt va chạm hơn. Chỉ có điều, để tiết kiệm chi phí tối đa, vợ tôi thường tranh thủ đi giao hàng cho khách vào tầm trưa nghỉ làm và chiều muộn tan ca chứ không thuê ai giúp. Có những ngày, hơn 9 giờ tối vợ tôi mới về, khuôn mặt phờ phạc vì khói bụi đường sá và đói lả đi. Tôi thương vợ nhiều nên khuyên vợ thuê người chở hàng giúp nhưng vợ kiên quyết không chịu.
Ngày định mệnh ấy trời mưa rất to, đang làm việc thì vợ nhắn tin hỏi tôi có thể qua đón cô ấy khi tan ca được không vì ban trưa đi giao hàng phải lội nước nên xe cô ấy chết bugi rồi. Tôi bực dọc nghĩ đến việc phải tốn tiền sửa lại xe cho vợ nên càu nhàu vợ hồi lâu, cô ấy chỉ im lặng. Công việc buổi chiều ngập đầu lại thêm mấy cuộc gọi giục giã của sếp khiến tôi càng làm càng cáu. Cuối cùng, tôi tắt luôn điện thoại không thèm mở ra nữa.
Mải làm không để ý giờ giấc, ngẩng lên thấy đã 6 giờ kém 5 từ lúc nào, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc ra về, hôm nay tôi còn có hẹn qua nhà mẹ nữa. Đi được nửa đường mới sực nhớ ra phải đón vợ, tôi hấp tấp vòng xe lại, vợ tôi tan tầm lúc 5 giờ 30, chắc giờ này cô ấy đang sốt ruột lắm rồi. Tâm trạng không vui từ trước kèm theo con đường tắc đến kinh khủng, tôi thầm mắng vợ trong lòng, hôm nay mưa gió thế này mà cô ấy còn cố đi giao hàng, không đi có phải xe không hỏng, đỡ tốn tiền mà đỡ cho tôi khỏi phải lặn lội đường sá không. Tôi định đến nơi sẽ mắng cô ấy một trận và bắt từ mai phải thuê ngay người giao hàng chứ không thể cứ vò võ một mình mãi thế này được.
Thế nhưng khi tôi đến nơi thì không thấy vợ chờ trước cổng. Bên góc đường người ta đang xúm đông xúm đỏ lại trước một cái taxi, có cả cảnh sát giao thông đang chăng dây xung quanh nữa, tôi thầm nghĩ chắc taxi lại đi ẩu rồi va chạm gì đó rồi. Lôi điện thoại ra mới sực nhớ tôi tắt máy từ chiều, có khi vợ chờ lâu quá bắt xe ôm về rồi cũng nên. Tôi bật máy lên thì sững sờ thấy máy báo về hơn 30 cuộc gọi nhỡ, quá nửa là số lạ.
Một luồng gió lạnh thoảng qua, tôi ngước nhìn về phía chiếc taxi mà người ta đang xúm lại quanh kia, lòng bất an kinh khủng. Tôi bấm số cho vợ và muốn khuỵu xuống khi đầu dây kia báo thuê bao. Tôi gọi về nhà không ai bắt máy, gọi lên cơ quan thì người ta bảo vợ về lâu rồi.
Tôi chống xe xuống vụt chạy sang góc đường, hỏi những người dân đang đứng đó bàn tán. Mỗi người nói một kiểu càng làm tôi hoang mang, rằng tài xế say rượu đâm người, có vẻ là phụ nữ trung tuổi, bất tỉnh nhân sự, đưa đi cấp cứu ở đâu thì không rõ.
Tôi phóng như điên về nhà, chỉ mong thấy đèn điện sáng nhưng căn nhà tối om. Tôi ngồi bệt xuống sàn phòng khách và khóc như một đứa trẻ. Chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi đến thế này, vợ tôi đang ở đâu, làm ơn hãy nói rằng người bị tai nạn đó không phải vợ tôi đi.
Điện thoại réo vang và tôi nhanh chóng chộp lấy, là số máy lạ ban nãy, tôi run run bấm nút nghe và nghe đầu dây bên kia quát ầm ĩ:
- Sao đến giờ anh mới nghe máy hả? Anh đang ở đâu? Gọi cho anh phải đến 20 cuộc rồi mà anh làm trò gì thế hả? Anh quên là hôm nay phải qua nhà mẹ ăn giỗ à? Mọi người còn chờ mỗi mình anh thôi đấy?
- Em.. em à? Có phải em không?
- Không em thì ai? Anh còn em nào khác ở ngoài à?
- Sao… sao em lại dùng số này?
- Điện thoại nhúng nước hỏng xừ rồi, em phải mượn tạm máy cũ của chị đồng nghiệp với mua sim mới lắp vào. Xui xẻo quá chồng ạ, có khi từ mai em phải thuê người giao hàng mất thôi.
Tôi chạy ào ra xe rồi phóng qua nhà mẹ. Vừa thấy vợ tôi ôm chầm lấy cô ấy. Vợ tôi bất ngờ cứ cấu cấu vào lung tôi rồi hỏi: “Anh làm sao đấy? Anh đập đầu vào đâu à? Anh làm gì có lỗi với em à?”. Tôi không trả lời, chỉ nói đi nói lại: “Từ giờ anh sẽ không bao giờ đón em muộn nữa đâu. Anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi.”
Vợ tôi chẳng hiểu mô tê ất giáp gì, chỉ biết gật gật đầu rồi xoa xoa lưng tôi.
Bắt đầu từ hôm đó, ngày nào tôi cũng đưa vợ đi làm. Cô ấy hỏi mãi tôi cũng không chịu nói lý do, chỉ cằn nhằn bảo tôi vẽ chuyện, vòng vèo mất công. Còn tôi thì mặc kệ, cảm thấy được nghe vợ cằn nhằn cũng là một niềm hạnh phúc rồi.
Các anh em ạ, cuộc đời khó nói trước điều gì lắm. Đừng để đến khi mất rồi mới hối hận khôn nguôi. Tôi đã học được điều đó từ một lần đón vợ muộn.
-ST-
Sau đó vợ tôi nghĩ ra cách bán hàng online để tăng thêm thu nhập. Thời điểm đó chưa có nhiều người bán hàng online trên facebook lắm nên việc kinh doanh của vợ rất thuận lợi. Kinh tế trong nhà cải thiện nên vợ chồng cũng bớt va chạm hơn. Chỉ có điều, để tiết kiệm chi phí tối đa, vợ tôi thường tranh thủ đi giao hàng cho khách vào tầm trưa nghỉ làm và chiều muộn tan ca chứ không thuê ai giúp. Có những ngày, hơn 9 giờ tối vợ tôi mới về, khuôn mặt phờ phạc vì khói bụi đường sá và đói lả đi. Tôi thương vợ nhiều nên khuyên vợ thuê người chở hàng giúp nhưng vợ kiên quyết không chịu.
Ngày định mệnh ấy trời mưa rất to, đang làm việc thì vợ nhắn tin hỏi tôi có thể qua đón cô ấy khi tan ca được không vì ban trưa đi giao hàng phải lội nước nên xe cô ấy chết bugi rồi. Tôi bực dọc nghĩ đến việc phải tốn tiền sửa lại xe cho vợ nên càu nhàu vợ hồi lâu, cô ấy chỉ im lặng. Công việc buổi chiều ngập đầu lại thêm mấy cuộc gọi giục giã của sếp khiến tôi càng làm càng cáu. Cuối cùng, tôi tắt luôn điện thoại không thèm mở ra nữa.
Mải làm không để ý giờ giấc, ngẩng lên thấy đã 6 giờ kém 5 từ lúc nào, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc ra về, hôm nay tôi còn có hẹn qua nhà mẹ nữa. Đi được nửa đường mới sực nhớ ra phải đón vợ, tôi hấp tấp vòng xe lại, vợ tôi tan tầm lúc 5 giờ 30, chắc giờ này cô ấy đang sốt ruột lắm rồi. Tâm trạng không vui từ trước kèm theo con đường tắc đến kinh khủng, tôi thầm mắng vợ trong lòng, hôm nay mưa gió thế này mà cô ấy còn cố đi giao hàng, không đi có phải xe không hỏng, đỡ tốn tiền mà đỡ cho tôi khỏi phải lặn lội đường sá không. Tôi định đến nơi sẽ mắng cô ấy một trận và bắt từ mai phải thuê ngay người giao hàng chứ không thể cứ vò võ một mình mãi thế này được.
Thế nhưng khi tôi đến nơi thì không thấy vợ chờ trước cổng. Bên góc đường người ta đang xúm đông xúm đỏ lại trước một cái taxi, có cả cảnh sát giao thông đang chăng dây xung quanh nữa, tôi thầm nghĩ chắc taxi lại đi ẩu rồi va chạm gì đó rồi. Lôi điện thoại ra mới sực nhớ tôi tắt máy từ chiều, có khi vợ chờ lâu quá bắt xe ôm về rồi cũng nên. Tôi bật máy lên thì sững sờ thấy máy báo về hơn 30 cuộc gọi nhỡ, quá nửa là số lạ.
Một luồng gió lạnh thoảng qua, tôi ngước nhìn về phía chiếc taxi mà người ta đang xúm lại quanh kia, lòng bất an kinh khủng. Tôi bấm số cho vợ và muốn khuỵu xuống khi đầu dây kia báo thuê bao. Tôi gọi về nhà không ai bắt máy, gọi lên cơ quan thì người ta bảo vợ về lâu rồi.
Tôi chống xe xuống vụt chạy sang góc đường, hỏi những người dân đang đứng đó bàn tán. Mỗi người nói một kiểu càng làm tôi hoang mang, rằng tài xế say rượu đâm người, có vẻ là phụ nữ trung tuổi, bất tỉnh nhân sự, đưa đi cấp cứu ở đâu thì không rõ.
Tôi phóng như điên về nhà, chỉ mong thấy đèn điện sáng nhưng căn nhà tối om. Tôi ngồi bệt xuống sàn phòng khách và khóc như một đứa trẻ. Chưa bao giờ tôi thấy sợ hãi đến thế này, vợ tôi đang ở đâu, làm ơn hãy nói rằng người bị tai nạn đó không phải vợ tôi đi.
Điện thoại réo vang và tôi nhanh chóng chộp lấy, là số máy lạ ban nãy, tôi run run bấm nút nghe và nghe đầu dây bên kia quát ầm ĩ:
- Sao đến giờ anh mới nghe máy hả? Anh đang ở đâu? Gọi cho anh phải đến 20 cuộc rồi mà anh làm trò gì thế hả? Anh quên là hôm nay phải qua nhà mẹ ăn giỗ à? Mọi người còn chờ mỗi mình anh thôi đấy?
- Em.. em à? Có phải em không?
- Không em thì ai? Anh còn em nào khác ở ngoài à?
- Sao… sao em lại dùng số này?
- Điện thoại nhúng nước hỏng xừ rồi, em phải mượn tạm máy cũ của chị đồng nghiệp với mua sim mới lắp vào. Xui xẻo quá chồng ạ, có khi từ mai em phải thuê người giao hàng mất thôi.
Tôi chạy ào ra xe rồi phóng qua nhà mẹ. Vừa thấy vợ tôi ôm chầm lấy cô ấy. Vợ tôi bất ngờ cứ cấu cấu vào lung tôi rồi hỏi: “Anh làm sao đấy? Anh đập đầu vào đâu à? Anh làm gì có lỗi với em à?”. Tôi không trả lời, chỉ nói đi nói lại: “Từ giờ anh sẽ không bao giờ đón em muộn nữa đâu. Anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi.”
Vợ tôi chẳng hiểu mô tê ất giáp gì, chỉ biết gật gật đầu rồi xoa xoa lưng tôi.
Bắt đầu từ hôm đó, ngày nào tôi cũng đưa vợ đi làm. Cô ấy hỏi mãi tôi cũng không chịu nói lý do, chỉ cằn nhằn bảo tôi vẽ chuyện, vòng vèo mất công. Còn tôi thì mặc kệ, cảm thấy được nghe vợ cằn nhằn cũng là một niềm hạnh phúc rồi.
Các anh em ạ, cuộc đời khó nói trước điều gì lắm. Đừng để đến khi mất rồi mới hối hận khôn nguôi. Tôi đã học được điều đó từ một lần đón vợ muộn.
-ST-
Nắng đã không còn chiếu rọi em như ngày đầu “yêu” nữa. Mọi thứ với em dần khép lại. Thượng đế đã mang anh đến và rồi lại lấy anh đi. Quên anh! Đó là điều thật khó. Em đã khóc! Em đã rất đau khổ. Nhưng dần thay vào đó, em lạnh lùng hơn, em
Anh à! Con gái đều giống nhau, đều có một mặt yếu. Nhưng… họ có muốn anh nhìn thấy hay không mà thôi.
Trước kia, khi em chưa biết đến dáng vẻ của chữ “yêu”! Anh có biết em là cô gái như nào không?
Em đã từng tự hào về bản thân, là một cô gái thông minh, tự tin, dám nói, dám quyết định. Nhiều lúc em đi ngược lại nguyên tắc của bản thân để đạt được cái mình muốn. Làm chủ kinh tế, một người phụ nữ sống độc lập và không dựa vào người đàn ông – đó là suy nghĩ của em. Có một điều em không thể, không thể quên: “Sau này, khi em yêu ai, đó phải là người tuyệt vời nhất, nếu giữa cả hai có khúc mắc hoặc nghi ngờ. Chia tay – đó là điều em không hối tiếc và em sẽ nhanh chóng quay lưng để tiếp tục cuộc sống của em.”
Nhưng…
Mọi thứ thay đổi khi em yêu anh. Em không còn cảm thấy dáng vẻ kiêu hãnh nữa. Thay vào đó, em giống một đứa trẻ. Mà anh biết rồi đấy! Trẻ con đang bắt đầu bi bô tập nói, chập chững tập đi thế nào thì một cô gái 18 như em cũng vậy. Em chập chững yêu! Em cảm nhận được những dao động trong em, những âm thanh rạo rực trong lồng ngực và nắng chiếu sáng tâm hồn em.
Một cô gái từng nghĩ sẽ thật cứng rắn bao nhiêu thì khi “yêu” lại dễ dàng lao nhẹ vào lòng anh. Đúng là không ai có thể nói trước được – phải không anh? Cũng từ đó, em dần quen với cuộc sống có anh mỗi ngày, em cảm nhận được hơi thở của anh, những lời anh nói thì thào vào tai em: “cô gái sau này làm vợ anh nhá.” Em đã nghĩ! Phải chăng thượng đế đã quá ưu đãi khi cho em có anh và điều đó khiến em như có cả một thế giới.
Có lẽ, so với anh em là một cô gái ưu tú, điều đó khiến anh tự ti. Chúng ta bắt đầu cãi nhau về những điểm trái ngược. Nhiều lần, cái tôi của em đã dần hạ xuống, hạ xuống. Em gào khóc trong đêm mỗi lần nhớ anh, mỗi lần xa anh khi nói chia tay. Em chợt hiểu ra, không ai, không ai có thể cho em điểm tựa ngoài anh, em đã quá phụ thuộc anh. Em không biết! Chính vì anh mà em đang khiến bản thân thay đổi. Một điều nữa khiến em đau lòng tột cùng, em luôn nghĩ mình là quan trọng với anh nhất. Nhưng không! Những gì em nghĩ chỉ còn là sự ảo tưởng vị trí của mình trong lòng anh. Từ khi nào anh đã có người mới và em không còn là của riêng anh. Đã nhiều lần em hỏi anh: “Em là của anh! Vậy anh là của ai?” Thứ em nhận được chỉ còn là nụ cười mỉm trên môi anh và khoảng cách xa dần của cả hai.
Em bắt đầu cảm nhận được sự lạnh nhạt mà cả hai mang lại. Nhưng em chỉ giận, giận một điều là em luôn khiến anh hạnh phúc nhất. Em đã từng làm tất cả dành cho anh, làm những điều mà chưa một cô gái nào khiến anh hạnh phúc như vậy. Nhưng chúng ta cuối cùng vẫn chẳng thể hiểu nhau muốn gì. Và em không còn là cuộc sống của anh.
Rồi cũng đến ngày đấy!
Ngày mà cả em và anh – hai chúng ta im lặng. Lần chia tay này khác với những lần em và anh giận nhau. Chúng ta đã không còn đưa ra lí lẽ để cứu vãn mối tình này. Không ai muốn đưa tay ra để giữ lại. Bởi trước đó, em đã cố gắng rồi. Nhưng chỉ từ một phía em thì có thể làm gì? Em không muốn trở thành người con gái quỵ lụy trước anh. Thứ em cần là “người đàn ông yêu em và cho em một hạnh phúc và giờ anh không xứng để em yêu.”
Nắng đã không còn chiếu rọi em như ngày đầu “yêu” nữa. Mọi thứ với em dần khép lại. Thượng đế đã mang anh đến và rồi lại lấy anh đi. Quên anh! Đó là điều thật khó. Em đã khóc! Em đã rất đau khổ. Nhưng dần thay vào đó, em lạnh lùng hơn, em vùi đầu vào công việc, vào những điều em muốn. Và dần ý nghĩa về anh tan đi trong em. Em đã không còn yêu anh. Vì em biết, một người con gái thông minh xứng đáng có người đàn ông tốt hơn, yêu em hơn. Anh đã buông tay khi em cần anh nhất. Em cần tìm lại em của ban đầu!
Lần đầu tiên em yêu và em thất bại. Nhưng cũng cảm ơn anh mà em mạnh mẽ hơn. Em hiểu hơn giá trị của em. Em hiểu yêu bản thân là điều đẹp đẽ nhất. Những gì em làm cho anh sẽ mãi là một kỉ niệm – một khởi đầu của em. Em sẽ vẫn theo đuổi ước mơ và trở thành một người phụ nữ như em đã và đang cố gắng, sẽ khiến cho ai đó yêu em hạnh phúc hơn tình yêu ban đầu của em. Chúc anh – người lạ từng yêu hạnh phúc!
Mẹ không thể tặng con một mùa thu nắng trải đầy đồng
Nhưng có thể trồng cho con khóm cúc vàng trước ngõ
Gấp cho con ngàn vì sao nho nhỏ
Để con thỏ thẻ với mẹ về đôi tiếng yêu thương...
Mẹ không thể dắt con đi trên mọi cung đường
Nhưng sẽ dạy cho con cách đi trên đôi chân mình thế nào cho vững
Để cả khi con vừa chập chững
Vẫn có thể chọn cho mình một lối đi riêng.
Nhưng sẽ dạy cho con cách đi trên đôi chân mình thế nào cho vững
Để cả khi con vừa chập chững
Vẫn có thể chọn cho mình một lối đi riêng.
Mẹ không thể cho con một túi đầy tiền
Nhưng sẽ dạy con cách kiếm tiền thế nào cho sạch
Cuộc sống đặt trước mắt ta muôn vàn thử thách
Là để mình tìm cách bước qua.
Nhưng sẽ dạy con cách kiếm tiền thế nào cho sạch
Cuộc sống đặt trước mắt ta muôn vàn thử thách
Là để mình tìm cách bước qua.
Mẹ không thể cùng con đi đến mọi nơi xa
Nên mẹ sẽ cho con trái tim nhìn ra thế giới
Để bất cứ nơi nào con tới
Cũng là nhà - miễn con thấy niềm vui.
Nên mẹ sẽ cho con trái tim nhìn ra thế giới
Để bất cứ nơi nào con tới
Cũng là nhà - miễn con thấy niềm vui.
Mẹ không thể cho con chiếc vé ngược xuôi
Nên mỗi ngày trôi qua con cần sống sao cho ý nghĩa
Đừng để người ta nhìn con rồi cười mỉa
Vì đã sống phí hoài cả tuổi thanh xuân.
Nên mỗi ngày trôi qua con cần sống sao cho ý nghĩa
Đừng để người ta nhìn con rồi cười mỉa
Vì đã sống phí hoài cả tuổi thanh xuân.
Cay đắng, gian truân mẹ đã từng
Nhưng nụ cười vẫn ngời trên mắt mẹ
Ai cũng bước qua một thời tuổi trẻ
Đừng để dại khờ làm sức mẻ tương lai.
Nhưng nụ cười vẫn ngời trên mắt mẹ
Ai cũng bước qua một thời tuổi trẻ
Đừng để dại khờ làm sức mẻ tương lai.
Mẹ không thể cùng con đi đến mọi ngày mai
Tuổi trên đôi vai, tương lai do con định đoạt
Đừng mãi trách hờn chuyện cuộc đời trong bạc
Để lại lạt lòng trong những phút chông chênh.
Tuổi trên đôi vai, tương lai do con định đoạt
Đừng mãi trách hờn chuyện cuộc đời trong bạc
Để lại lạt lòng trong những phút chông chênh.
Con đường dưới chân con vẫn rộng thênh thênh
Ngẩng đầu lên và cười tươi như tuổi thơ con vẫn thế
Để có một ngày con tự hào ngồi kể
Chuyện đời mình cho bọn trẻ của con.
Ngẩng đầu lên và cười tươi như tuổi thơ con vẫn thế
Để có một ngày con tự hào ngồi kể
Chuyện đời mình cho bọn trẻ của con.
Nếu như không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thương được nữa, thì cách nắm tay ngọt ngào nhất cuối cùng chính là buông tay…
***
– Đưa túi đây anh cầm cho, bàn tay mỹ miều của em đâu phải để làm chuyện đó.
– Chứ tay em thì để làm gì hả anh?
– Để nắm tay anh chứ để làm gì!
– Nếu anh có thể nắm tay em suốt đời thì hãy nắm còn không thì thôi, em sợ…
– em sợ gì hả Vi?
– em sợ rồi anh sẽ buông tay!
– Ngốc, anh phản đối…anh chỉ buông tay em ra khi anh cần. ..gãi mũi thôi…
Anh lúc nào cũng vậy, chẳng buồn để ý đến lời cảnh báo của em, trả lời một cách bông đùa, rồi ung dung cầm bàn tay em lên, đưa mắt nhìn sâu vào đôi mắt em. Tia nhìn của anh mang đầy hơi ấm.
Em là cô gái mang trong trái tim mình chằng chịt những vết thương. Lòng tin của em hằn lên vô vàn vết xước. Em tự vẽ một vòng tròn an toàn và ngồi yên trong đó, vòng tròn mang tên buông bỏ…
Vậy mà anh tới rồi cố chen vào ngồi chung trong chiếc vòng đó, thấy quá chật chội, anh kéo em ra khỏi chốn an yên em tự bảo vệ mình.
Em không ngăn được trái tim mình xuôi theo ánh mắt đầy mê hoặc yêu thương của anh mà đặt bàn tay vào lòng bàn tay anh, cứ thế đi về cuối phố…
Em không ngăn được trái tim mình xuôi theo ánh mắt đầy mê hoặc yêu thương của anh mà đặt bàn tay vào lòng bàn tay anh, cứ thế đi về cuối phố…
Em về đến nhà, chưa được bao lâu thì nhận đươc tin nhắn thoại của anh :
“Em à, chiều nay tay anh vô tình dính cà ri, khi nãy nắm tay em, anh tiện thể quẹt lên tay em luôn rồi, vậy là tối nay, tay em vẫn có chút gì đó của tay anh ở bên đó nhé. Nắm tay em là một điều thật tuyệt, anh sẽ không buông tay đâu.”
***
Trung Thu.
Anh mang đến cho em một chiếc đèn lồng. Đèn lồng theo kiểu ở phố cổ. Em cầm chiếc đèn trên tay mà thấy kỷ niệm của hai đứa ở Hội An quay về. Con phố trầm mặc nơi thới gian ngưng đọng ấy, lại lung linh với những ánh đèn lồng khi màn đêm buông xuống, cũng là nơi mà lần đầu em ngồi nói chuyện với anh, cùng anh đi xuyên qua một đêm đầy những niềm vui. Và trong câu chuyện không đầu không đuôi ngày ấy, như chính con phố Hoài kia, thời gian cũng bị bỏ quên. Bây giờ nhớ lại, em vẫn cảm thấy còn chưa dám tin anh đã xuất hiện trong cuộc đời em như một nam nhận vật trong tiểu thuyết như thế. Vì từ sau mối tình đầu, em đã tự nói với mình, không có Bạch Mã Hoàng Tử trong cuộc đời này nữa đâu!
– Trung Thu là Tết thiếu nhi,nhưng mà người lớn cứ đi chơi nhiều…
– Thôi, hai câu sau em biết rồi anh khỏi đọc…
Anh cười khì. Anh lúc nào cũng vậy. Anh vui vẻ hài hước và có gì đó rất trẻ con.
– Vậy bây giờ”người lớn”có đi chơi Trung Thu với anh không ?
Em khẽ gật đầu. Trước tình cảm và ánh mắt của anh, em không bao giờ có thể từ chối, dù em đã tự nhắc mình về sự kiềm chế rất nhiều.
Và không đợi em nói thêm bất cứ câu gì, anh nắm lấy bàn tay và dẫn em đi vào đám đông những người lớn đang biến ngày hội của trẻ em thành ngày lễ của riêng mình.
Và không đợi em nói thêm bất cứ câu gì, anh nắm lấy bàn tay và dẫn em đi vào đám đông những người lớn đang biến ngày hội của trẻ em thành ngày lễ của riêng mình.
Bàn tay thon nhỏ của em nằm lọt hẳn trong lòng bàn tay anh. Một cách mạnh mẽ nhưng cũng không thiếu sự dịu dàng, anh dẫn em đi, luồn lách qua đám đông hỗn độn, khi thì chen lên phía trước cố giành cho em một chỗ chụp hình với góc máy đẹp nhất…
Sau hơn hai tiếng anh vừa đi, vừa dùng đôi vai mở đường, tay thì vẫn nắm chặt như sợ lạc mất em,miệng thì vẫn không ngừng nói dăm ba câu hài hước để giữa bầu không khi ngộp hơi người, em vẫn mỉm cười vì cảm nhận cái vị riêng của hơi người yêu em. Anh dẫn em ra một góc đường, thoát khỏi đám đông ở khu trung tâm, hai đứa ngồi xuống một quán nước.
– Anh, nắm tay em có mỏi không ?
– Mỏi chứ…nhưng anh phản đối một phần, mỏi nhưng không phải mỏi tay.
Em tròn xoe mắt nhìn anh, anh cười :
– Mỏi miệng đó em, vì cứ phải xuýt xoa, thích quá thích quá..
Em khúc khích cười rồi đánh lên vai anh một cái. Chợt em hỏi anh :
– vậy lần đầu tiên nắm tay em ở Hội An, anh có xuýt xoa vậy không ?
– Ở Hội An? Anh phản đối, anh có nắm tay em đâu. Anh đẹp trai chứ anh đâu có dễ dãi đâu nghen!
Em hơi nheo mày, mang ít nhiều hờn trách.
Trong lòng em vốn dĩ từ lâu không mang nhiều hy vọng nữa. Em sợ hy vọng rồi sẽ thất vọng mà thôi. Nhưng rồi anh đến, thủ thỉ vào lòng em cái chân lý tươi vui của anh, cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. Em dần tin vào điều đó. Nhưng anh rồi cũng sẽ như những người con trai khác phải không, nói rồi quên và sẽ mang phôi pha phủ lên cuộc tình này?
Em cằn cỗi và sợ hãi đến vậy, chỉ một câu vô tâm của anh mà khiến em nhọc nhằn và hoang mang.
Nhưng rồi tất cả những hoang mang tiều tụy đó chốc chốc trở lại hồng tươi khi anh cầm tay em theo đúng cách mà anh đã làm trong những ngày đầu ở Hội An khi đó.
– Ngốc, cái này mà gọi là nắm tay gì, cái này gọi là nắm ngón út!
Anh móc hai ngón tút của ta vào nhau. Ký ức trở về khiến những dòng ngọt lịm chạy ngang tim em.
– Hứ, thì cũng là nắm tay đó thôi, ngón tay út không nằm trên tay chứ không lẽ nằm dưới chân hả anh ?
– Em dễ thương sẵn rồi, không cần phải hỏi những câu kiểu vậy cùng những biểu cảm khiến anh nhìn mê mẫn thế kia đâu, Vi “i ngắn” của anh!
– nhưng rõ ràng cũng là nắm tay mà !
Anh nở một nụ cười thản nhiên, đưa tay hất mái tóc lãng tử của mình sang một bên, ánh mắt chứa chan tình cảm :
– em không biết mỗi kiểu nắm tay mang trong mình một ý nghĩa khác nhau sao? Nắm ngón út của ngày đó là cảm giác hồn nhiên trong sáng, là câu hỏi anh đặt ra và chờ em bật đèn xanh.
Em mở đôi mắt to tròn trong veo nhìn anh :
– vậy còn cách anh nắm trọn bàn tay em nãy giờ ?
– Đi theo anh, có anh ở đây rồi!
Anh đáp. Ánh trăng ngày Trung Thu đương nhiên viên mãn, như chính niềm hạnh phúc trong em lúc này.
“Thật ra khi nắm tay em, cuộc sống ngoài kia cũng vậy, dòng người đông đúc ngoài kia vẫn vậy, mặt trăng tròn vẫn vậy…chỉ có một điều khác mà thôi, đó là anh. Nắm tay em, anh trở thành người khác anh của những giây trước đó: từ một người bình thường trở thành người hạnh phúc nhất đêm nay rồi! “
Tin nhắn thoại của anh đêm đó khiến giấc ngủ của em được dẫn vào một giấc mơ đẹp.
****
Em mỗi ngày càng thấy cuộc đời được hửng nắng lên mỗi sớm mai lại là một ngày hạnh phúc. Vì đó là những ngày có anh. Không phải lúc nào anh cũng có thể bên em. Nhưng mỗi ngày, anh luôn dành cho em một thời gian nào đó trong một không gian chỉ có riêng hai đứa..
Ừ, chỉ có riêng hai đứa. Chỉ vậy em mới cảm thấy thật sự an nhiên. Lúc đó em có thể yên tâm tựa đầu vào bờ vai anh, nghe anh nói vài ba câu chuyện đùa không đầu không đuôi, mà thấy như mình đang nghe những điều ngọt ngào nhất.
– Đố em bốn bước để đưa một con voi vào tủ lạnh.
Em nheo mắt nhìn anh bằng ánh mắt đầy dò xét, trong khi anh thì vẫn giữ nguyên một khuôn mặt khinh khỉnh, trông thật là đáng ghét.
– Anh có lộn không, có ba bước thôi mà.
– Không, anh chắc mà, bốn bước.
– Vậy thì em không biết!- Dễ mà, bước thứ nhất, mở cửa tủ lạnh, bước thứ hai nhét con voi vô tủ lạnh, bước thứ ba, là bước quan trọng nhất, đó là quay qua nhìn em cười một cái, và bước cuối cùng là bước thủ tục, đóng cửa tủ lạnh lại.
Em tròn xoe mắt nhìn anh :
– Tự nhiên có nhìn em cười nữa?
– Có chứ, nhét con voi vô mệt lắm chứ em tưởng giỡn chơi hả, phải nhìn người xinh xắn dễ thương như em để phục hồi năng lượng chứ.
Một lần khác, anh đưa em ra khỏi thành phố, khỏi nhip sống xô bồ chen chúc, khỏi những ánh mắt soi mói hoài nghi và cả những lời nửa bông đùa nửa đàm tiếu. Ngồi bên một dòng sông xanh mát, dưới cái nắng nhè nhẹ cùng một cơn gió thoảng thoảng, em thật sự cảm thấy thanh bình. Anh như biết tâm trạng buồn bã của em vì những chuyện không vui trong công việc tuần vừa qua, nên ân cần hỏi han và lắng nghe em nói. Và khi em im lặng nhìn sông nước miên mang cứ trôi mãi, anh cũng lặng lẽ ngồi bên và nắm chặt tay em. Khi sự yên lặng bắt đầu hóa thành sự nhàm chán, thì anh lại quay qua hỏi em :
– Em?
– Gì anh?
– Em thích nghe anh đọc thơ không?
Em bật cười :
– Anh đừng làm em ngạc nhiên nha, anh đọc thơ?
– Ừ, anh đọc thơ, thơ anh làm luôn!
Em nheo mắt nhìn anh ra chiều chế giễu một cách tinh nghịch. Rõ ràng đề tài anh vừa đưa ra đã lôi em ra khỏi nỗi buồn quẩn quanh nãy giờ.Em đưa bàn tay ra phía trước theo kiểu “Xin mời, sân khấu này là của anh”
Anh nhìn em, nở một nụ cười hiền hòa thường khi, giả bộ đưa tay chỉnh chỉnh lại cổ áo ra vẻ trịnh trọng rồi khịt mũi một cái :
– Kính thưa quý vị, sau đây tôi xin giới thiệu một bài thơ mà tôi đã viết sau nhiều đêm trăn trở của tuồi thơ dữ dội của chính mình. Thơ rằng :
“Có những đêm tôi ngồi nhìn bàn chải
“Có những đêm tôi ngồi nhìn bàn chải
Tự hỏi mình tại sao phải đánh răng
Từ ngoài cửa mẹ tôi quát vào rằng
Thằng ngu, không đánh răng hôi miệng”
Em ôm bụng cười nghiêng ngã, vì cái kiểu “thơ trăn trở” không đụng hàng của anh. Anh vẫn một khuôn mặt tỉnh bơ, thấy em cười, thì những nếp nhăn trên trán dãn ra một chút, thoáng một cái mỉm cười.
Và cứ như thế, không cần biết em đang buồn bã ưu sầu phiền muộn, mặc cảm tự ti, tủi thân, hay là một mớ hỗn độn muôn triệu thứ cảm xúc xám xịt nào đó đều tan biến, chỉ cần ở bên anh và để anh chọc em cười, kết thúc bằng việc một tay vẫn đặt trọn trong lòng bàn tay anh ấm áp, một tay đánh yêu vào bờ vai anh, như một bước chuẩn bị cho mái đầu nghiêng vào dựa. Chỉ còn đó là cảm giác bình yên khi ở bên một người thương em nhiều rất nhiều.
***
– Buông tay em ra đi anh, mấy người quen của anh đang đi tới kìa, em không muốn họ thấy chúng ta…
Anh nhìn em bằng đôi mắt thản nhiên, dửng dưng như việc cuộc hẹn hò bí mật vô tình bị phát hiện không phải chuyện gì to tát lắm.
– người ta thấy thì có làm sao?
– Anh à, em không muốn thêm nhiều sóng gió nữa đâu!
– Anh đồng ý với em, tình yêu là chuyện của hai người…
– vậy thì buông tay em ra, em né mặt đi một chút…
– Không, tình yêu là chuyện của hai người, nhưng tình yêu đẹp đẽ thì phải khoe với triệu người…
– Anh…
Và thế là anh bất chấp khuôn mặt lo lắng, mếu máo gần như sắp khóc đến nơi rồi của em, anh nắm chặt lấy cổ tay em và kéo em đi thẳng về phía đám người quen trong những bộ cánh lịch thiệp và lộng lẫy.
– Giám Đốc Hoàn!
– Hoàn thiếu gia!
Những tiếng gọi thể hiện vị thế tầng lớp của anh, điều luôn làm em không bao giờ dám công khai bước bên cạnh anh. Rồi như một phản xạ, đám người cậu ấm cô chiêu trong những thứ phục sực lòe loẹt bắt đầu lia mắt nhìn em bằng những tin nhìn khinh thị.
– sao Hoàn thiếu gia lại nắm tay một cô gái thế này ?
Anh trừng mắt nhìn người về hỏi :
– Tôi phản đối…Bộ có điều luật nào cấm trai đẹp nằm tay gái đẹp hả ?
– Hai người hai người. ..
– Hai người là đủ cho một cái nắm tay rồi, có gì mà phải đếm nữa!- Người ta đồn anh đồng tính, mà thì ra không phải, chỉ là sở thích về phụ nữ của anh hơi dị thường, à không, tầm thường chút thôi.
Thiếu gia Hoàn “không G” nổi tiếng là một người đàn ông đôc thân lịch lãm, bình dị và có một đời tư chừng mực thanh bạch. Vậy mà trong phút giây cô cái kênh kiệu kia kết thúc câu bình luận đầy ý dè bỉu của mình, mặc kệ đời tư thanh bạch trước giờ của anh có thể sẽ bị vấy bẩn trên mặt báo,, thì cô ta nhận ngay một cái siết chặt cổ tay bằng bàn tay còn lại của anh. Dĩ nhiên không nồng nàn âu yếm theo kiểu anh đang nắm tay em. Anh bẻ lật ngược cổ tay cô ta khiến cô ta gào lên như đứt ruột.
– Tôi lập lại lần nữa, điều thứ nhất, cô gái xinh đẹp này là người tôi thương, điều thứ hai nếu có thắc mắc gì về nhan sắc của cô ấy thì xem kỹ lại điều thứ nhất.
Nói rồi anh bỏ tay cô ấy ra, nắm tay em lên bằng cả hai bàn tay trước khi đan từng ngón tay vào nhau rồi dẫn em đi khỏi trong ánh mắt chưa khỏi ngạc nhiên của đám người mà em gọi là người trong thế giới của anh.
Đi đến một nơi đây gió, thoát khỏi sự ồn ào khi nãy, em bình tâm lại rồi mới hỏi anh :
– Ủa anh, em làm anh xấu hổ phải không ?
– Xấu hổ xấu cọp gì em, bọn rãnh rỗi đó, bị nhầm lẫn đó.
– Nhầm lẫn gì anh?
– Em là Vi “i ngắn” mà bọn họ tưởng em là Vi chân ngắn nên mới chê vậy thôi,
Em đang không mấy vui vẻ mà cũng phải phì cười vì anh. Tự nhiên nhớ lại câu cuối cùng anh nói khi nãy, em lại cười thêm một lần, cảm giác ngọt ngào xâm chiếm từng khoang cảm xúc.
– Anh, anh nói lại cái câu gì khi nãy, điều thứ nhất điều thứ hai gì đó…
– À, điều thư nhất, hãy lắng nghe điều thứ hai, điều thứ hai hãy đọc thật kỹ điều thứ nhất.
– Giỡn hoài, em thích nghe thật đó.Đúng giọng điệu khi nãy luôn kìa…
Anh dừng nụ cười trên môi mình lại, nhìn em bằng ánh mắt đầy yêu tương.
– Điều thứ nhất anh yêu em, điều thứ hai, nếu có lúc nào em cảm thấy anh không yêu em, thì xem lại điều thứ nhất.
Anh vẫn không làm theo yêu cầu của em, nhưng lòng em vẫn ngập trong niềm hạnh phúc. Và từ lúc nào anh đã ghé môi hôn nồng ấm của mình lên bờ môi chưa thôi run rẫy của em…
“anh xin lỗi vì đã bỏ mất cơ hội được lên mặt báo ngày mai của em rồi, anh sợ em nổi tiếng rồi không thèm chơi với anh nữa nên đã không cho bất cứ tờ báo nào đưa tin về những gì đã xảy ra. Xin lỗi vì bỏ mất con đường tiến thân vào showbiz của em. Nhưng mà, anh yêu em.”
Tin nhắn thoại mang màu sắc bông đùa của anh, nhưng vẫn mang đầy tính bảo vệ. Như cách anh nắm cổ tay em và kéo em đi. Cảm giác ấy thật an toàn, dù em quên mất hỏi anh ý nghĩa của cách nắm tay đó. Nhưng em chắc anh không phản đối với cảm giác của em, đúng không ?
***
Em nắm chặt bàn tay anh.
Sức nặng của anh như đang lôi tuột người em xuống.. .
Điều duy nhất đang giữ cả hai không rơi xuống đất là người em đang máng vào một sợi cáp quang nào đó.
Em không bao giờ ngờ, việc để anh chiều ý em, dỗ dành cơn giận của em bằng việc leo lên sân thượng của một tòa nhà bỏ phế mà thả diều, cho em ôn lại những ký ức tưởi thơ đẹp đẽ. Cuối cùng lại dẫn đến việc anh treo lơ lửng giữa không trung và em cố nắm lấy anh trong tư thế nhoài nửa người ra khỏi mặt sân.
Em khóc. Không hiểu sao em lại yếu đuối như vậy, trong lúc tính mạng của người thương em đang nằm trong bàn tay yếu ớt của mình, em lại chẳng làm được việc gì ngoài khóc.
Giọt nước mắt em lăn trên má rồi rơi xuống khuôn mặt đang đẫm mồ hôi của anh.
Anh chắc cũng đang căng thẳng tột độ. Vậy mà anh lặng lẽ cười một cái rồi nói :
– sắp không được nữa rồi, buông tay anh ra đi.
– Anh nói gì vậy..sao em…
– đừng ngốc nữa, người em trường ra ngoài sắp hết luôn rồi, muốn cả hai cùng chết sao, bỏ tay anh ra…
– anh nói là sẽ luôn nắm tay em mà…
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ của em. Vẫn một nụ cười hiền hòa, sao anh lại có thể cười như thế trong lúc em chỉ muốn vỡ tung ra. Giữ chặt tay, em không chắc sẽ có được anh tiếp nữa, nhưng buông tay anh ra, thì em sẽ mất anh vĩnh viễn….
– Em, có nhớ anh nói là mỗi cách nắm tay đều có ý nghĩa của riêng nó hay không?
Em không còn sức để trả lời, chỉ nhẹ gật gầu một cái trước khi nhắm nghiền mắt như muốn gồng đến giọt năng lượng cuối cùng.
– Thật ra còn một cách cuối cùng,là cách ý ngĩha nhất để nắm tay người mình thương, đó là buông tay…
– anh điên hả, đừng nói nữa… Em…
– buông đi em… Không lẽ em bắt anh phải chứng kiến chính mình lôi em chết cùng anh sao?
– Vậy anh bắt em chứng kiến anh tuột khỏi tay mình như thế này, thì em sẽ yên bình chắc?
– Nhưng em phải sống…
Nói rồi như lấy hết sức bình sinh anh vung cánh tay còn lại gỡ tay em ra, trước khi rơi xuống, anh còn cố dùng chút sức còn lại đẩy em ngược vào phía an toàn, và nở một nụ cười…
***
Tiếng hụ còi của xe cứu thương vẫn vang lên inh ỏi, kèm theo chứng say xe kinh niên, làm đầu óc em choáng váng, những cơn đau đầu triền miên cứ vây lấy em, nhưng không còn quan trọng nữa, khi anh vẫn ở đây nắm lấy tay em và cười…
– Ngốc, bị say xe mà còn cố chấp lên đây làm gì ?
Em đưa tay quẹt mắt, không cho hình ảnh xấu xí của mình tiếp tục lọt vào đôi mắt anh, rồi lại để tay xuống, tiếo tục nắm tay anh bằng cả hai tay.
– Anh làm như có mình anh thương em vậy, em cũng thương anh. ..
Anh cười, định nhích người làm chuyện gì đó, thì mặt anh nhăn lại một cách đau đớn. Các bác sĩ nói anh không bị ảnh hưởng đế tính mạng, nhưng cú ngã xuống tấm nệm được đội cứu hộ dựng sẵn cũng khiến anh gãy xương vai. Em không bao giờ ngờ rằng, một cú bẻ cổ tay lại khiến cô gái kênh kiệu hôm đó quyết tâm trả thù và cố tình phá hỏng hàng rào trên sân thượng. May mà gia đình anh đủ tai mắt và thế lực để có những hành động kịp thời. Không thì, em cũng không dám nghĩ thế nào nữa.
– Anh, trước giờ anh nói gì em cũng nghe, nhưng riêng chuyện này thì em không tin anh đâu. Cách cuối cùng anh nắm tay em sao lại là buông tay chứ ?
– Nếu như không thể mang lại hạnh phúc cho người mình thương được nữa, thì cách nắm tay ngọt ngào nhất cuối cùng chính là buông tay…
– em phản đối. Anh là đồ ngốc chứ không phải em, cách nắm tay cuối cùng phải là cách nắm tay dẫn về hạnh phúc, là anh dẫn em về nơi hạnh phúc, dù gió có bạt trên đầu, anh đã lỡ nắm tay em rồi, thi không được buông cho đến khi em cho phép, có hiểu không? Thiếu gia Hoàn “không G” của em?
– Nhưng..
– Nhưng cái gì mà nhưng, suốt ngày cứ nói thương em, mà hễ ra là buông là sao?
– Em có thôi mắng người bị thương đi không, anh đau thế này mà em không làm được gì khác ngoài mắng anh à?
Em nở một nụ cười và nghiêng người đặt xuống đôi môi còn lem ít máu của anh một nụ hôn. Hai tay em vẫn nắm chặt bàn tay của anh.
Cho đến mãi sau này, em cũng không hỏi anh, cách nắm tay ấy có nghĩa như thế nào, vì em tự hiểu, nắm bàn tay một người bằng cả hai tay, là mang hết yêu thương trân trọng đặt vào người đó, vì người đó là người quan trọng nhất của cuộc đời mình.
Anh có phản đối gì khi em nói thế không ?











